Trước đây mình thường viết prompt rất dài vì sợ AI thiếu context.
Mình thêm Role, Objective, Background, Rules, Constraints, Output Format, Examples... dù nhiều phần gần như không ảnh hưởng đến kết quả.
Sau khi dùng AI cho một số project thật, mình đã dần cắt bớt độ dài của prompt.
Mình chỉ giữ những gì làm output thay đổi
Một prompt hiện tại của mình thường có bốn phần nếu task đủ phức tạp:
- Việc cần làm.
- Context cần thiết.
- Nguyên tắc quan trọng.
- Output mình muốn nhận.
Nếu một phần không làm AI hiểu task tốt hơn, mình sẽ bỏ nó đi.
Ví dụ:
Viết lại đoạn này ngắn hơn khoảng 30%.
Giữ nguyên ý và số liệu.
Giọng tự nhiên, dễ đọc.
Không thêm thông tin mới.
Với một task như vậy, mình không cần bảo AI "Bạn là Senior Copywriter 15 năm kinh nghiệm".
Prompt dài có chi phí bảo trì
Prompt càng dài thì càng khó nhìn ra instruction nào đang gây lỗi.
Khi mình thay đổi mục tiêu, một prompt 100 dòng cũng khó sửa hơn một prompt 20 dòng.
Điều này đặc biệt rõ khi dùng prompt nhiều lần trong workflow hoặc automation.
Mình muốn prompt giống như code: đủ rõ ràng để chạy, nhưng không chứa logic thừa chỉ vì trông có vẻ chuyên nghiệp.
Khi nào prompt dài vẫn hợp lý?
Khi task có nhiều constraint thật.
- Viết theo một style guide dài.
- Phân tích tài liệu có nhiều quy tắc.
- Sinh output theo schema cố định.
- Làm việc trong codebase lớn với convention riêng.
Lúc đó prompt dài vì bài toán dài, không phải vì prompt càng dài càng mạnh.
Cách mình tự kiểm tra prompt
Sau khi có một prompt chạy ổn, mình thử hình dung xóa từng phần trong đó.
Nếu xóa phần đó mà mình tin output gần như sẽ không đổi, phần đó có thể không cần.
Mục tiêu của mình không phải viết prompt ngắn nhất.
Mục tiêu là viết prompt có tỷ lệ tín hiệu trên nhiễu cao: AI biết cần làm gì, mình đọc lại cũng hiểu, và đủ dễ để sửa khi workflow thay đổi.